MÙA THU VÔ TỘI 

Mùa thu vô tội phải không anh

Mưa vẫn khóc những điều xa xưa lắm

 

 

Mùa thu vô tội phải không anh

Mưa vẫn khóc những điều xa xưa lắm

Em quỳ gối trước một thềm lãng mạn

Khắc khoải lòng gọi kỉ niệm không tên.

 

Câu thơ tình thuở trước hoá vô duyên

Chắp vá mãi cũng thành kí ức

Tuổi 18 mơ bao điều ngốc nghếch

Tìm đâu ra ngôi sao ước bây giờ.

 

Xin anh đừng đổ lỗi tại mùa thu

Điều xa vắng rưng rưng buồn lặng lẽ

Hạ qua rồi mới hay mình không thể

Bao vu vơ cháy đến cạn cùng.

Anh có về miền cổ tích xưa không

Cho em gửi một nụ cười con gái

Trên cỏ xanh nhớ thương nào nằm lại

Mười chín ơi! Tha thứ những dại khờ.

 

Một ngàn lần tạ lỗi với ngày xưa

Chẳng thể giữ được gì cho nhau cả

Mình đã khác, mùa hạ thì xa quá

Nên thu chẳng bao giờ có lỗi phải không anh.

 

 

 

 

Tìm kiếm

Từ điển